Tản văn - Trảng bàng bánh tráng phơi sương

Đào Phạm Thùy Trang
Trảng Bàng bánh tráng phơi sương

          Tương truyền rằng bánh tráng vốn là một loại “lương khô” của bà con miền Bắc miền Trung dành để ăn trong mùa giáp hạt chứ ngày xưa miền Nam không biết ăn bánh tráng.

 

        Gia đình nọ đưa nhau từ miền Trung vào miệt Trảng Bàng thuộc trấn Gia Định (nay là Trảng Bàng –Tây Ninh) sinh sống. Thấy nghề bánh tráng tạo kế mưu sinh được nên họ tráng bánh để bán nhưng lúc ấy vẫn còn dùng bột gạo làm bánh chứ chưa dùng tinh bột khoai mì như bây giờ. Bánh tráng gạo thường dày và cứng dùng để nướng ăn chứ không mềm mại để cuộn thịt luộc rau sống như bánh tráng bột mì. Một buổi chiều kia… do quá mệt nhọc cho những ngày làm việc quần quật mà cũng là do cô con dâu mới cưới của nhà nọ chưa quen việc nên khi gom bánh khô mang vào nhà cô đã bỏ quên hai vĩ bánh ngoài góc rào mà không biết. Sáng ra mẹ chồng biết được định rầy la vì bánh ẩm ướt thế sẽ bị “nằm mê” không ngon thì người chồng vốn yêu vợ nên “đỡ đòn” bằng cách gỡ những chiếc bánh mềm mại sương đêm ấy mang vào nhà và hái những lá rau quanh vườn rồi mời cả nhà cùng ăn. Nếu cảm thấy ngon thì từ nay bánh tráng đã có thêm một cách ăn mới bằng không ngon thì cô dâu đuểnh đoản bị phạt cũng không muộn. Ai ngờ mọi người đều tấm tắt khen ngon thế là từ đó món “bánh tráng phơi sương” đã được khai sinh.

           Dần dần người ta lấy tinh bột mì thay cho bột gạo giúp cái bánh dai và mềm hơn. Đi đâu trong khắp trời Nam này chúng ta cũng có thể ăn được món bánh tráng Trảng Bàng. Nhưng nếu có một lần trên chiếc xuồng ba lá trôi lững lờ trên dòng sông Vàm Cỏ ăn bánh tráng phơi sương cuốn thịt ba chỉ luộc cuộn cùng chục loại rau bạn sẽ thấy cái “gu” rất riêng của bánh tráng Trảng Bàng. Một mâm ngồn ngộn rau xanh: húng cây húng lủi dấp cá tía tô cần nước tai vị… rồi lá lụa lá điều l xồi non những lát dưa leo xanh mát lạnh… cùng với thịt ba chỉ luộc sao cho trong veo giòn rụm (cái này là bí quyết của các bà nội tướng) chấm cùng chén nước mắm chua ngọt thơm lừng mùi chanh ớt… ta sẽ thấy cuộc đời này không có gì th vi. hơn!

           Với tôi một bữa tiệc đầy đủ sơn hào hải vị nhưng thiếu bánh tráng Trảng Bàng phơi sương thì bữa tiệc ấy tròn vẹn có nửa phần. Vì trên mâm có chén nước mắm như “cái hồn” của bữa tiệc. Nó gợi nhớ quê hương ấm áp tình người xa xứ và chén nước nắm được cho là ngon đậm đà thì khi cắn một miếng bánh tráng khách lại muốn húp thêm một chút nước mắm. Được như thế sự khéo tay giỏi nội trợ của người “nội tướng” đã lên đến mức “thượng thừa”.

 

Trần minh Tạo

Lần đầu tiên tôi ăn bánh tráng phơi sương ở T.Bàng do M.Phương đãi.Hôm ấy bị đau răng chỉ ngồi nhìn.Lần thứ hai mới đây.Mới hiểu vì sao "tiếng lành đồn xa" dữ vậy!Quả thật hơn cả những điều Đ.P.T.TRang mô tả rấtnhiều.Tất nhiên bài viết của Trang không phải là bài nghiên cứu về lai lịch bánh tráng phơi sương của Trảng Bàng.Nó là tản văn.Giống như Sự tích Trầu Cau vậy mà...

Lãng

Chào "Đất đứng"

Tôi chưa đọc qua bài Bánh tráng phơi sương bên blog NĐT nhưng thú thật là người gốc Trảng Bàng cũng đã từng đọc qua một số gia phả của những người cố cựu đất này tôi chưa bao giờ nghe giai thoại vì sao có bánh tráng phơi sương như T. Tr đã viết hy vọng Tr. có thể cung cấp "cứ liệu" về giai thoại này?

La Ngạc Thụy

La ngạc thuy

Cám ơn lời chúc mừng của Thanh. Bài BTPS dù đụng hàng nhưng mỗi người mỗi vẽ. NĐT đã góp ý rồi.

vuong tu thanh

gửi nhà văn LNT

càng ngày Đất Đứng càng đông vui.chúc mừng nhưng anh xem lại bài tb bánh tráng phơi sương tui đã xem bên BLOG NĐT rồi có đụng hàng ko ? chúc vui

La Ngạc Thuỵ

langacthuy

Gủi Nguyễn Đức Thiện: Có xem rồi. Nhưng của Trang cũng nói được cái cốt lõi. Đừng bận tâm con cháu.

Nguyễn Đức Thiện

Ngạc Thụy ơi
Xem thêm TRẢNG BÀNG BÁNH TRÁNG PHƠI SƯƠNG của Nguyễn Đức Thiện trên Báo Văn nghẹ trẻ số Tết năm Mậu Tý hoặc trên nguyenducthien.weblogs.com.