TTVH: NHẬT QUANG KIẾM PHỔ KỲ 40 - LA NGẠC THỤY


 
             Nhật Quang Kiếm Phổ

Tiểu thuyết võ hiệp dã sử của La Ngạc Thụy

CHƯƠNG TÁM

NHẬN LÀM NGHĨA PHỤ

KỲ 40:

 

Bốn lão quái chia nhau đi tìm Tam ma cương thi đã qua hết ba ngày mà bóng Tam ma vẫn bặt tăm. Có lẽ Tam ma cũng trọng thương nên quầy quả trở về Trung nguyên lo chữa trị. Nếu đúng như thế thì việc tìm thuốc giải từ Tam ma coi như hết hy vọng.

            Riêng lão Nhị quái dùng khinh công đi suốt ba ngày ba đêm chỉ dừng lại để ăn uống và tìm nơi vắng lặng nào đó trên đường điều dưỡng sức khỏe xong là lên đường ngay.

Nếu chỉ dùng khinh công để trở vế Trung nguyên sức người không thể chịu nổi. Gã ăn mày dự tính ghé vào một thị trấn nào đó mua con tuấn mã.

Quá lo cho tình trạng sức khỏe của Lã Quân Bảo lão ăn mày cứ chạy mãi chạy mãi về hướng Bắc băng rừng lướt bụi mà đi.

Cho đến lúc dừng lại đề mua ngựa mới biết đã đến kinh thành Phú Xuân. Như thế còn hơn nửa đoạn đường. Thời hạn đi về mà rước cho được Đông tà thần y cũng chỉ là tia hy vọng mong manh.

Mua được ngựa tốt lão ăn mày ra roi tung vó lướt đi như bay   bảy ngày sau mới đến ranh giới giữa hai nước. Chỉ còn ba ngày phù du lão ăn mày chán nản lão cho ngựa đi lửng thửng qua thung lũng giữa hai vách núi về Trung nguyên. Lão đi để cho có đi cho lương tâmđượcc bình an chứ không còn kịp nữa rồi.

Nhưng đến giữa thung lũng có ba tên đầu đà hươi thiết trượng ngăn lại. Một trong ba tên nói:

- Lão ăn mày Nhị quái. Lão không thể qua khỏi nơi này đâu?

Lão ăn mày hất hàm hỏi:

- Tại sao?

Vẫn gã đầu đà vừa nói:

- Lệnh lão quan Triệu Gia Thần không cho lão về Trung nguyên.

Nhị quái ngạc nhiên:

- Ta đi rất bí mật. Tại sao lão đầu bạc biết được. Vậy bọn này là ai?

Gã đầu đà đứng giữa nói:

- Tam quải đầu đà.

Lão ăn mày tức giận:

- À! Thì ra là bọn tay sai nhà Thanh.

Gã Nhất quải đầu đà hươi thiết trượng:

- Nếu lão muốn bảo toàn tính mạng hãy quay lại ngay.

Lão Nhị quái quơ đả cẩu bổng từ lưng ngựa bay xuống điểm tới giữa ngực Nhất quải đầu đà. Lão vội hoành thiết trượng đón đỡ nhưng lão Nhị quái chỉ tung hư chiêu chở thiết trượng hoành ngang lão tung gậy bổ xuống đỉnh đầu địch thủ.

Hai quải đầu đà kia thấy chiêu thế quá ư nguy hiểm và Nhất quái đầu đà đã lỡ đà nên hai lão hơ thiết trượng để đón đỡ ngọn đả cẩu bổng đập xuống.

Cã hai quái đầu đà đều rúng động toàn thân và thụt lùi về sau lôi luôn cả lão Nhất quải.

Lão ăn mày nói:

- Tài nghệ như thế mà dám ngăn cản ta. Bọn ngươi tới số rồi.

Nói xong lão Nhị quái vươn gậy đâm thẳng tới một lúc ba chiêu nhanh như gió cuốn.

Tam quải đầu đà luống cuống chưa kịp phản ứng đã bị ngọn Đả cẩu bổng xuyên thủng qua tim. Cả ba dãy đành đạch mắt trợn trừng tắt thở.

Quả thật môn Đả cẩu bổng pháp quá ư lợi hại lão ăn mày chỉ xuất một chiêu đã đưa ba tên quải đầu đà về bên kia địa phủ.

Lão Nhị quái vội phi thân lên lưng ngựa ra roi vượt qua thung lũng. Nhưng vừa đi được khoảng một trăm mét có sáu bóng người ăn mặc theo lố đạo sĩ lướt ra ngăn chặn lão Nhị quái.

Lão ăn mày thấy đạo sĩ nhíu mày hỏi:

- Phái Hoa Sơn cũng tiếp tay với nhà Thanh à?

Sáu đạo sĩ Hoa Sơn không trả lời tung người bao vây lão ăn mày. Một đạo sĩ phất tay:

- Lập thành Hoa Sơn lục hổ trận.

Lão ăn mày nghe nói đến Hoa Sơn lục hổ trận lão biết mình muốn thoát ra khỏi thế trận này là chuyện không dễ. Có thể hy sinh tính mạng.

Trong lúc Nhị quái bị bao vây trong Hoa Sơn lục hổ thì ở sơn trang tình hình vết thương của Lã Quân Bảo đã qua ngày thứ tám. Mặt Lã Quân Bảo xanh như tàu là vết thương tấy mũ sưng lên bầm tím.

Quân Bảo chì còn thoi thóp chờ chết. Tất cả mọi người trong sơn trang nhìn nhau thất vọng. Riêng Ngô Anh Tuyết nàng khóc sưng cả đôi mắt ốm thỏng nước da xanh xao vì mất ngủ.

Triệu Vân Trinh có quay lại thăm Quan Bảo đôi lần rồi nàng cũng biệt tăm.

Nửa đêm đèn đuốc trong sơn trang vẫn sáng rực. Sắp sang ngày thứ chín. Chỉ còn một ngày nữa dù có tìm được thuốc giải Lã Quân Bảo vẫn không thể nào cứu chữa được.

Trong lúc mọi lặng người nhìn Lã Quân Bảo thiếp dần vào giấc ngủ nghìn thu tính mạng Lã Quân Bảo như chỉ mành treo chuông.

Bỗng giữa đêm thanh vắng như thế một giọng cười hô hố nổi lên xé toạt màn đêm khiến mọi người cùng sửng sốt đứng lên bước ra ngoài nhìn vào bóng đêm. Tiếng cười vẫn phát ra đinh tai nhức óc. Đây là một môn công phu dùng nội lực để phân tán tinh thần địch thủ. Ngoại trừ sáu lão quái cùng Ngũ Long và Anh Tuyết vận công chống lại các tráng đinh đã không còn chịu đựng nổi nữa sắp thổ huyết mà chết. Nếu tiếng cười không kịp ngưng chắc chắn tráng đinh đều chết hết.

Lão già thọt không thể chịu cho tráng đinh chịu chết oan nên dự định tung người phóng đến nơi phát ra tiếng cười. Nhưng một giọng nói âm nhu chợt vang lên và tiếng cười ngưng bặt:

- Đừng vội lão già thọt. Ta vào đây.

Xuất hiện trước mắt mọi người là một lão già ăn mặc theo lối đạo sĩ. Tay cầm cây gậy ngắn lên nước bóng lộn. Đặc biệt là lão đạo sĩ chỉ có một mắt. Nhìn một vòng với con mắt đó lão nói:

- Cả Thất Kiệt Quái Nhân Tứ trại và Nhất trang mà bó tay trước chất độc tầm thường này à?

Mọi người nóng mặt. Lão già một mắt biết rõ mọi người trong sơn trang. Trong lúc đó không một ai biết lão là ai?

Lão già thọt quát hỏi:

- Các hạ là ai mà nửa đêm xâm nhập sơn trang với mục đích gì?

Lão một mắt cười ha hả:

- Đến để đoạt Nhật Quang kiếm phổ chứ làm gì? Nói đùa thôi. Ta đến để trao đổi.

Nhất trang chủ Ngô Thúc Ngạn hỏi:

- Trao đổi. Mà trao đổi gì?

Lão một mắt trả lời:

- Trao đổi kiếm phổ và sinh mạng của Thiếu trang chủ.

Nhất trang chủ ngạc nhiên:

- Lão nói rõ hơn xem nào?

Lão một mắt tiếp tục:

- Ta chữa trị cho Thiếu trang chủ. Đổi lại các ngươi trao kiếm phổ cho ta.

Mọi người nhìn nhau. Kiếm phổ đã trao cho lão Triệu Gia Thần để trao đổi Ngô Anh Tuyết rồi còn đâu. Nhưng lão là ai mà coi thường chất kịch độc của Miêu Cương Tam ma?

Tất cả những đôi mắt đều đổ dồn về lão một mắt đồng thanh hỏi:

- Nhưng lão là ai mới được chứ?

Lão già một mắt nói:

- Độc Nhãn Tôn Giả.

Cả bọn sửng sốt:

- Độc Nhãn Tôn Giả à? Nghe lão xâm nhập từ lâu sao giờ mới đến?

Độc Nhãn Tôn Giả cho biết:

- Tam ma đã trở lại Trung nguyên sau khi trúng Nhật Quang kiếm tiên của Thiếu trang chủ. Tam ma rất căm giận Thiếu trang chủ hẹn ngày trở lại phục thù. Còn lão Nhị quái đã bị Hoa Sơn Lục Hổ trận vây tại biên giới. Lão Triệu Gia Thần ra lệnh cho tất cả cao thủ Trung nguyên ngăn chặn không cho lão Nhị quái về đến Trung nguyên. Lão rất hận Thiếu trang chủ nên ngăn chặn không cho mời Bách Độc Thần quân. Lão muốn Thiếu trang chủ phải chết vì không có thần y và thuốc giải.

Lão già thọt Triệu Khuất Vân nhìn mọi người trong sơn trang. Cuối cùng lão hỏi:

- Ghất độc của Tam ma rất lợi hại. Nếu lão chữa được bọn ta sẵn sàng trao kiếm phổ.

Độc Nhãn Tôn Giả hỏi:

- Nhưng kiếm phổ đâu?

Lão già thọt trả lời:

- Nói thật với lão kiếm phổ đã dùng để trao đổi với lão quan Triệu Gia Thần cứu Ngô Anh Tuyết rồi.

Độc Nhãn Tôn Giả hỏi dồn:

- Vậy lấy gì để trao đổi với ta.

Nhất Kiệt Triệu Khuất Vân chỉ vào lão học trò Gia Phong:

- Gã học trò là kiếm phổ sống đó.

Lão Độc Nhãn vỡ lẽ:

- À! Thì ra lão học trò. Ta tin hãy đưa ta vào phòng Thiếu trang chủ.

Mọi người vẫn nghi ngờ:

- Xin lỗi Tôn Giả. Thất Kiệt Quái Nhân này thành danh trên giang hồ ba mươi năm nhưng chưa bao giờ nghe danh Độc Nhãn Tôn Giả.

Độc Nhã Tôn Giả cười khà khà:

- Các ngươi có nghe danh Bách Độc Thần quân không? Ta chính là Bách Độc Thần quân mà các vị sai lão Nhị quái đi tìm đấy. Sở dĩ ta đổi danh là Độc Nhãn Tôn giả là vì trong một lần ta đi tìm thuốc để cứu người vô ý bị mảng xà vương phóng trúng mắt. Nếu ta không phải là Bách Độc Thần quân thì đã chết vì chất độc của Xà vương rồi.

Tất cả Lục quái đồng nói:

- Thì ra lão là Bách Độc Thần quân. Vậy là Lã Quân Bảo được cứu rồi. Mọi người hướng dẫn Độc Nhãn Tôn Giả vào thư phòng cuả Lã Quân Bảo. Lão Độc Nhãn xem xét vết thương của Lã Quân Bảo xong rồi nói:

- Phải nói mệnh số của gã tiểu tử này cao thật. Nếu ta đến trễ một ngày nữa coi như vô phương.

Nói xong lão thò tay vào ngực móc ra thanh trủy thủ ngời lên ánh thép. Lão dùng trủy thủ cắt bỏ phần thịt tím bầm trên tay Lã Quân Bảo. Xong lão lấy một hũ thuốc màu vàng đưa cho Ngô Anh Tuyết rắc lên vết thương rồi băng lại đồng thời lão lấy một hũ thuốc khác lấy ra ba viên vạch mồm Lã Quân Bảo đưa thuốc vào.

Lão ra dấu cho đở Lã Quân Bảo ngồi dậy. Lão dùng cách không điểm nhanh vào các huyệt đạo ở lưng chàng rồi đặt tay vào giữa lưng vận công đưa nội lực dẫn thuốc đi khắp cơ thể Lã Quân Bảo. Độ một khắc lão buông tay ra ra hiệu đỡ Lã Quân Bảo nằm xuống. Lão nói:

- Ta đã chặn chất độc lại đồng thời thuốc sẽ tống chất độc ra ngoài. Ba ngày sau ta trở lại nhận kiếm phổ. Lúc đó ta sẽ trị dứt hẳn chất độc cho Thiếu trang chủ. Lão già mù hãy trổ tài bổ vài thang thuốc bổ cho tiểu tử uống. Thôi ta đi đây.

Chỉ thấy bóng áo xanh nhoáng lên rồi biến mất. Khinh công lão đã đến độ tuyệt đỉnh không thua gì khinh công của Giáo chủ Bạch Liên Kỳ Giáo.

Ba ngày sau tình trạng sức khỏe của Lã Quân Bảo đã phục hồi hơn bảy phần. Mọi người đều lộ vẽ vui mừng qua ánh mắt quên đi những nỗi lo lắng và cực nhọc trong thời gian qua. Chỉ tội lão Nhị quái bị Hoa Sơn lục hổ trận kiềm chế không thể vượt qua được. Lão đành phải chấp nhận thua cuộc rút lui trở về. Lão nghĩ nên giữ lại mạng sống để trở về nhìn Lã Quân Bảo lần cuối sau đó có chết cũng chưa muộn. Vã lại lão vẫn còn manh nha chút hy vọng là ở sơn trang đã tìm ra Miêu Cương Tam ma lấy thuốc giải và Lã Quân Bảo đã được cứu sống.

Khi lão Nhị quái về đến kinh thành thì tình hình sức khỏe của Lã Quân Bảo đã được phục hồi. Độc Nhãn Tôn Giả không nhận kiếm phổ lão chỉ muốn thử thách tình người với nhau giữa những người đã sống chết với nhau trong thời gian vừa qua.

Độc Nhãn Tôn giả sau khi dùng nội lực và phương pháp đặc trị qua những viên thuốc đã giải trừ hẳn chất độc trong người của Lã Quân Bảo lão nói:

- Như thế la không còn gì lo lắng nữa. Nằm dưỡng thương trong vòng mười ngày qua toa thuốc bổ của lão già mù tình trạng nội lực sẽ phục hồi ngay.

Tất cả mọi người trong sơn trang đều mừng rỡ và trân trọng ghi ơn Độc Nhãn Tôn giả. Lão Triệu Khuất Vân nói:

- Bọn lão rất cảm kích ơn nghĩa này coi như Tôn giả là người sinh ra Lã Quân Bảo lần thứ hai. Lão học trò hãy trao kiếm phổ cho Tôn giả.

Lão học trò mang kiếm phổ mà lão thức trọn ba ngày đêm để chép ra. Nhưng Độc Nhãn lại khoát tay:

- Ta chữa thương cho Thiếu trang chủ vì có người nhờ ta. Chứ không phải ta vì kiếm phổ mà chữa. Ta chỉ muốn thử lòng các vị thôi. Ta cần kiếm phổ để làm gì?

Tất cả đều ngạc nhiên. Ngô Anh Tuyết hỏi:

- Có người nhờ à? Ai vậy tiền bối?

Độc Nhãn Tôn giả chầm chậm nói:

- Giáo chủ Bạch Liên Kỳ Giáo!

Mọi người cùng ồ lên ngạc nhiên:

- Không thể có chuyện đó được. Tại sao Giáo chủ lại cứu sống Lã Quân Bảo?

Lão Độc Nhãn nói:

- Đây là câu chuyện còn nhiều bí mật mà ta thì không được phép tiết lộ. Riêng ta ta đã hoàn thành được nhiệm vụ mà Giáo chủ đã phó thác. Thôi ta đi đây.

Lão chưa kịp di chuyển thì Lã Quân Bảo đã quỳ xuống trước mặt lão:

- Lã Quân Bảo này được Tôn giả cứu sống nếu Tôn giả không chê xin cho cháu nhận làm nghĩa phụ.

Quyết định của Lã Quân Bảo thật bất ngờ. Nhưng người bất ngờ nhất chính là lão Độc Nhãn Tôn giả. Lão xúc động bật thành tràng cười khô khốc:

- Ha ha đến từng tuổi này ta mới được một đứa con. Oi! Hữu phúc. Lão nhận lão nhận ngay. Vậy con hãy đứng lên đứng lên đi.

Lã Quân Bảo cúi đầu lạy ba lạy mới đứng lên và nói:

- Con mời nghĩa phụ ở lại để cùng các thúc bá dùng tiệc liên hoan cũng như mừng tình thân của chúng ta vừa kết. Tôn giả biết không thể nào từ chối được. Lão nhìn quanh rồi nói:

- Tiếc là không có lão ăn mày. Có lẽ lão đã về đến Thăng Long.

Lòng mọi người hơi se lại nhưng biết làm sao hơn. Lão già thọt nói:

- Lão ăn mày sẽ vui sau vậy. Nhưng tại sao lão dám khẳng định là lão ăn mày đã về đến Thăng Long?

Tôn giả nói:

- Ta có đường dây liên lạc. Hoa Sơn lục hổ không bao giờ giết người bừa bãi. Nhưng vì phải thi hành  chỉ dụ của vua Gia Khánh nên chỉ dùng thế trận ngăn lại thôi. Cuối cùng lão ăn mày cũng phải chịu thua mà quay về.  Ta tin chắc như thế.

Trang đinh đã dọn tiệc xong mọi người quây quần chén tạc chén thù và bàn chuyện võ lâm cùng ảnh hưởng của Nhật Quang Kiếm Phổ đã làm cho biết bào nhiêu người phải chết oan.

Lã Quân Bảo và Ngô Anh Tuyết nhìn các thúc bá phụ vui say mà tràn đầy hạnh phúc.

Không khí Long Thủ sơn trang trở lại bình thường sau những biến cố dồn dập.

Dù đã nhận Độc Nhãn Tôn nhãn làm nghĩa phụ nhưng Lã Quân Bảo vẫn canh cánh bên lòng mối gia thù chưa trả được. Lão Triệu Gia Thần sau khi đoạt được kiếm phổ đã bặt vô âm tín. Đầu mối chưa tìm ra thì vụ thảm sát hơn mười năm về trước vẫn còn nằm trong vòng bí mật.

Lã Quân Bảo nhủ lòng sau khi phục hồi công lực. Bất cứ giá nào cũng truy tìm cho ra lão già đầu bạc Triệu Gia Thần. Nhất định lão là đầu mối không thể ai khác.

Nhất trang chủ và Tứ trại chủ thấy cũng không còn gì có thể gây bất lợi cho Lã Quân Bảo nên cũng trở về sơn trại của mình.

Độc Nhãn Tôn giả trị lành vết thương cho đứa con nuôi cũng từ biệt để giải quyết một số việc riêng. Hẹn sẽ trở lại thăm sơn trang trong một ngày gần.

Ngô Anh Tuyết xin phép cha cho nàng ở lại chăm sóc Lã Quân Bảo cho đến lúc chàng phục hồi công lực.

Thất Kiệt  Quái Nhân đã thề sống chết với Lã Mai  nên ở lại vui vẽ sống cùng Lã Quân Bảo vừa là đệ tử vừa là con của bảy người.

(ĐÓN ĐỌC KỲ 41)

damlan

Chú ơi!

Cháu mới đi Hà Nội về. Vui chú ạ. Cháu sẽ tường trình đầy đủ chú nha. Chú khỏe nhé.