BÀN TRÒN VĂN NGHỆ: NHỮNG PHÁT NGÔN NGẠO MẠN ... - TRẦN TRƯƠNG

 

Những phát ngôn

ngạo mạn và chủ quan

của bà Dương Thu Hương

và ông Nguyễn Đình Chính

                   trên Đài BBC...

 

Trần Trương

Gần đây trên nhiều diễn đàn văn hoá-nghệ thuật tôi đọc được một số bài viết hoặc bài trả lời các tờ báo mạng và báo viết  phỏng vấn các nhà văn nhà thơ nhà nghiên cứu phê bình văn học nghệ thuật của ta; khi đọc các bài trả lời ấy tôi thấy nó có điều gì đó không ổn. Không ổn không phải vì nó mang tư tưởng chống đối nhà nước VN mà nó đã thể hiện sự ngạo mạn và chủ quan của người phát ngôn. Có nhiều ý kiến thuộc loại này nhưng ở đây tôi thấy có hai ý kiến của bà Dương thu Hương (đang cư trú ở Pháp) và của ông Nguyễn Đình Chính ở Hà Nội...

Bà Dương Thu Hương nói về tác phẩm "Đỉnh cao chói lọi" của bà vừa được in và phát hành ở Pháp. Đọc kỹ ý kiến trả lời BBC của bà tôi thấy bà loanh quanh luẩn quẩn và luôn đề cao mình như một người đang "đi ngoài" hành tinh: Nào là không đủ thời gian để làm viêc nào là tôi không dùng vi tính vì sợ nó chiếm dụng thời gian và tôi không theo ý kiến hoặc quan điểm nào; rồi thì bà bảo:Tôi là tôi..."!

Ở đây tôi không muốn đặt v/đ về nội dung những tác phẩm của bà đã viết bởi những tác phẩm này không thể nói một lúc là xong. Ngay tác phẩm "Đỉnh cao chói lọi" của bà được cao rao và cổ động rất lớn nhưng tôi đã đọc và đọc nhanh thì thấy ngay cái "mùi" chính trị ấu trĩ của một nhà văn vội vàng và kém hiểu biết. Bà nói: Tôi viết để trả nợ cho người đã khuất là vợ chồng nhà thơ Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh. Theo tôi thì bà nên yên lòng điều đó chỉ là cái sự lố bịch thương vay khóc mướn không biết bà đã gặp chị Tố Uyên là vợ trước của LQV chưa? Bà có hiểu gì về mối tình của họ và bà muốn có những nhân chứng vật chứng; trước khi viết bà nên tìm hiểu kỹ những người liên quan gần gũi thì mới có những tư liệu chính xác chứ cứ nhằm vào chủ đích là cái TÂM mang nỗi hiềm khích và hận thù thì không bao giờ bà là một người chân chính cả! Cũng có người ngộ nhận bà là người "Độc lập Dũng cảm" nhưng hoàn toàn không phải thế. Bà là một người đàn bà nổi loạn trong đời sống bà không có tố chất thuỳ mỵ của phụ nữ VN. Bà muốn trở thành nhà văn đương đại lấy mình làm xăng để tẩm đốt bó đuốc nhằm soi sáng văn học VN nhưng tôi cho rằng: văn chương của bà là loại văn chương mang tính hằn học và ám chỉ chất chứa điều phản trắc; những cái gì đã làm ra tên tuổi của bà thì thật sự tác phẩm ấy không bao giờ là tác phẩm lớn hơn nữa lại luôn luôn muốn phủ nhận thành quả của dân tộc thì thử hỏi bà đã là người có hiếu với cha mẹ chưa? Bà không hiểu rằng bà đang tự mình tách ra khỏi hàng ngũ của một dân tộc đầy vinh quang văn chương phải làm rạng danh cái vinh quang ấy chứ không phải vùi dập nó để tỏ ra là "Siêu nhân" đứng trên mọi giá trị thẩm mỹ của quần chúng. Bà đang học tiếng Pháp khó lắm.Tiếng Pháp có ngữ pháp chặt chẽ tôi cho rằng bà có thông minh mấy thì cũng chỉ đạt ở trình độ giao tiếp bình dân thôi.Thủ đô ÁNH SÁNG là Paris khó có sự bình yên cho một con người rời bỏ tổ quốc để ẩn náu và không bao giờ cái ánh sáng ấy làm bà SÁNG lên trong cái vốn đời sống nghèo và hạn hẹp của bà.

Về bài trả lời BBC của ông Nguyễn Đình Chính thì tôi thật ngạc nhiên. Tôi hiểu ông Chính là người khôn ngoan và khôn khéo cũng có những tư duy táo bạo nhưng phần lớn để phục vụ cái RIÊNG chứ khó ai nhờ vả được hoặc được hưởng lợi về cái tư duy thông minh ấy. Sao ông Chính chủ quan và ngạo mạn thế? Phải nói thật rằng: tác phẩm của ông cũng chưa có gì lớn lao vậy mà ông bình luận quở mắng giới văn chương VN cứ như thầy giáo giỏi phê phán học trò. Ông nói:"Trong bản chất sâu xa của một nhà văn VN đều mang đậm tính thưc dụng chính trị rất tủn mủn..." Nói như thế liệu có quá ngạo mạn và chủ quan?. Ông dẫn chứng một cuốn hồi ký của nhà văn Nguyễn Khải rồi quy kết cho các nhà văn VN không có tư cách với cái ý là hèn. Bây giờ chúng ta đang hoà nhập với thế giới chúng ta có thể phát ngôn quan điểm của mình tự do hơn thoải mái hơn nhưng không vì thế mà mang cái ấm ức riêng của mình để "phủ chăn" lên tất cả đầu người khác.

Đọc kỹ bài trả lời BBC của ông tôi cho là chưa sòng phẳng và đứng đắn. Khi ta lên đỉnh cao ta mới nhìn thấy đầu người khác nhưng khi ta còn đang ở thắt lưng người khác thì ta có thể chỉ nhìn thấy nách người ta thôi. Ở đời này không dễ gì muốn là được kể cả thiên tài muốn được buộc phải có tài và lao động cật lực thì may ra mới được một phần trăm phần nghìn cái gì đó mà  ta đang muốn. Ông cho là Văn học VN thực dụng chưa có tầm lớn vậy ông là nhà văn hãy viết bằng cái TẦM LỚN của mình đi tôi tin rằng không có ai ngăn cản được tác phẩm của ông khi nó thực sự lớn lao và có tính xã hội cao phản ánh đúng bản chất của xã hội VN. Nam Cao đấy  với tác phẩm Chí Phèo đầy hấp dẫn biểu tượng của một lớp người cùng khổ dưới đáy của xã hội Việt Nam...

Tôi thấy nếu đặt vấn đề nghiêm túc Hội Nhà Văn nên có một cuộc Hội thảo về vấn đề này: Nhà văn VN có Thực dụng Tủn mủn không? Tủn mủn thì làm sao có "Rũ bùn đứng dậy sáng loà"? Cái mà chúng ta cần có là cái TÂM vì cái đó càng nhĩ càng thấy bằng BA chữ TÀI thật sự. Victor Huygo phải có tâm tài lớn như thế nào mới viết nổi nhân vật GIĂNG VAN GIĂNG hay SEC VĂNG TET viêt nên ĐÔNG KI SÔT.v.v.

Theo tôi một nhà văn lớn không thể vỗ ngực dạy nghĩa lớn mà phải bằng chính tác phẩm của mình viết ra; Nói như Hemingwei thì nhà văn phải như một tảng băng chỉ có một phần nổi và bẩy phần chìm: Phần chìm đó là tác phẩm còn phần nổi là phát ngôn. Các ông Nguyễn Đình Chính và bà Dương Thu Hương thì hình như phần phát ngôn có vẻ lớn hơn rất nhiều những tác phẩm mà họ đã viết ra...

 Hà Nội O giờ ngày13 /2 năm 09

 

Nguồn: Hội nhà văn

nhatloan

TÔI XIN GÓP Ý KIẾN NHỎ NGOÀI LỀ VẤN ĐỀ ẤY LÀ CHUYỆN CHỮ TÂY NÓI CHUNG TRONG BÀI VIẾT.GIĂNG VAN GIANG SEC VĂNG TET ĐÔNG KI SỐT THÌ TÔI HIỂU TRẦN TRƯƠNG ĐANG PHIÊN ÂM TÊN NGƯỜI TÂY BẰNG TIẾNG VIỆT.NHƯNG ĐẾN TÊN NHÀ VĂN "HEMINGWEY" THÌ TÔI KHÔNG CÒN HIỂU TRẦN TRƯƠNG ĐANG PHIÊN ÂM TÊN NGƯỜI TÂY NÀY BẰNG TIẾNG VIỆT HAY LÀ ĐANG VIẾT THẲNG TÊN NGƯỜI TÂY NÀY BẰNG TIẾNG TÂY.VÀ VÌ VẬY TÔI RẤT BĂNG KHOĂN...TÔI GÓP Ý RẰNG NẾU TRẦN TRƯƠNG ĐANG CÓ Ý VIẾT TÊN NHÀ VĂN NÀY BẰNG TIẾNG TÂY CỤ THỂ Ở ĐÂY LÀ TIẾNG ANH-MỸ THÌ NÓ PHẢI LÀ HEMINGWAY MỚI LÀ ĐÚNG ;HOÀN TOÀN KHÔNG PHẢI LÀ HEMINGWEY:TRẬT CHỖ CHỮ E THAY VÌ PHẢI LÀ CHỮ A.CÒN NẾU CHỈ LÀ PHIÊN ÂM BẰNG CHỮ VIỆT THÌ NÊN VIẾT GIỐNG NHƯ CÁC CHỮ TRÊN.KÍNH.

HOÀNG LAN

Không biết Dương Thu Hương và Nguyễn Đình Chính đã phát biểu ra sao như thế nào...?Trần Trương vì yêu cầu trích dẫn đã tách lời nói ra khỏi văn cảnh và bối cảnh phát ngôn thì khó mà hiểu trọn vẹn nội dung vấn đề được.Nói chung thì không hiểu Ất Giáp chi mô!Nhưng thấy giọng điệu trong bài viết của Trần Nhương đằng đằng sát khí thì tôi ớn quá!Cầm bút cầm chữ nghĩa nói chuyện với nhau mà như cầm súng đang giương lê chực chờ xáp lá cà để biện luận lẽ phải cùng nhau thì có nên không?Bây giờ đâu còn cái thế không phải ta ắt là thù nữa!Sao không đem cái dũng khí chữ nghĩa này mà viết về ngày 17/2 hôm qua là vừa tròn 30 năm chống quân bành trước Bắc Kinh phá nát 6 tỉnh ngoài Bắc lúc ấy làm cho hơn 3 vạn 7 anh em bộ đội ta phải hy sinh cùng vấn đề Hoàng Sa- Trường Sa hiện nay?Người cùng một nước mà sao bàn bạc cái gì cũng chực hờ xốc lê vào nhau như vậy?Đúng sai thế nào thì cứ biện luận.trình bài;nếu là phải thì mọi người nghe theo thôi...!Chữi bới bằng giọng điệu sát khí đằng đằng thế này thì đã ớn khi đưa mắt chạm vào sao có thể đọc được?